Pages

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Yếu tố quyết định vị trí đứng khi chụp ảnh của lãnh đạo G20

Mối quan hệ của nước chủ nhà với khách và thời gian nắm quyền của các lãnh đạo là hai trong số những yếu tố quyết định vị trí đứng khi chụp ảnh kỷ niệm.

yeu-to-quyet-dinh-vi-tri-dung-khi-chup-anh-cua-lanh-dao-g20
Các lãnh đạo G20 chụp ảnh lưu niệm tại Hàng Châu hôm 4/9. Ảnh: Reuters
Khi các nhà lãnh đạo thế giới tập trung ở Hàng Châu, Trung Quốc để tham dự hội nghị thượng đỉnh G20 (20 nền kinh tế lớn nhất thế giới), các nhà quan sát không chỉ tập trung vào các kế hoạch lớn của họ, mà còn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhưng quan trọng, theo SCMP.
Vị trí các nhà lãnh đạo và quan chức cấp cao đứng khi chụp ảnh kỷ niệm có thể nói lên nhiều điều về cuộc chơi quyền lực chính trị.
Trong phiên chụp ảnh tại hội nghị thượng đỉnh G20 năm nay, Thủ tướng Đức Angela Merkel và Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan đứng bên cạnh Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Thổ Nhĩ Kỳ là chủ nhà của sự kiện năm ngoái ở Antalya, trong khi Đức sẽ là chủ nhà vào năm tới.
Đứng bên cạnh bà Merkel và ông Erdogan là Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Nga Vladimir Putin.
Trong hội nghị thượng đỉnh G20 ở Brisbane, Australia vào năm 2014, ông Putin đứng bên ngoài rìa của bức ảnh nhóm. Năm đó, nhà lãnh đạo Nga đã ra về sớm, sau khi các lãnh đạo phương Tây lạnh nhạt với ông và chỉ trích Moscow vì khủng hoảng Ukraine.
Tuy nhiên, Trung Quốc năm nay đã nói rõ rằng ông Putin là thượng khách hàng đầu tại hội nghị.
Năm nay, Tổng thống Pháp Francois Hollande, Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye, Tổng thống Indonesia Joko Widodo, Tổng thống Nam Phi Jacob Zuma và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi cũng đứng ở hàng trước.
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đứng ở hàng thứ hai. Nhưng khi ông Tập và ông Abe bắt tay vào hôm qua, nhà lãnh đạo Trung Quốc đã mỉm cười - một sự tương phản rõ ràng với cuộc gặp của họ trong Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC) tại Bắc Kinh cách đây hai năm, khi ông Tập có vẻ lãnh đạm và hai người tránh nhìn vào mắt nhau.
yeu-to-quyet-dinh-vi-tri-dung-khi-chup-anh-cua-lanh-dao-g20-1
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) bắt tay Thủ tướng Nhật Shinzo Abe hôm 4/9. Ảnh: AFP
Khi ông Tập chào đón các nhà lãnh đạo hôm 4/9, ông nói chuyện với bà Merkel lâu hơn những người khác. Ông dường như không nồng nhiệt với bà Park mặc dù cả hai người đều mỉm cười. Trung Quốc tháng trước liên tục phản đối việc Hàn Quốc và Mỹ triển khai THAAD (Hệ thống Phòng thủ tên lửa Tầm cao Giai đoạn cuối) ở bán đảo Triều Tiên.
Ông Tập trò chuyện ngắn với ông Obama khi hai người bắt tay. Chuyến công tác của tổng thống Mỹ đã gặp một số sự cố ngay từ khi ông vừa đến Hàng Châu. Quan chức Trung Quốc và Mỹ có những tranh cãi tại sân bay và nhà khách chính phủ. Việc ông Obama không xuống máy bay bằng thang trải thảm đỏ cũng thu hút sự chú ý của truyền thông.
yeu-to-quyet-dinh-vi-tri-dung-khi-chup-anh-cua-lanh-dao-g20-2
Chủ tịch Trung Quốc Tâp Cận Bình gặp Thủ tướng Nhật Shinzo Abe tại APEC 2014. Ảnh: Reuters
Tuy nhiên, ảnh hưởng chính trị không phải là yếu tố duy nhất được xem xét khi sắp xếp nơi các nhà lãnh đạo đứng.
Theo quy tắc bất thành văn trong ngoại giao, vị trí cũng phụ thuộc vào việc người đó đã nắm quyền được bao lâu.
Đây là lý do tại sao ông Obama, người thường đứng ở phía trước, được sắp xếp đứng hàng thứ hai tại hội nghị thượng đỉnh London vào năm 2009, ba tháng sau khi ông nhậm chức.
Các quan chức hàng đầu tại các tổ chức quốc tế lớn, chẳng hạn như giám đốc điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế Christine Lagarde và Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon thường đứng ở hàng thứ ba.
Cũng có những điều chỉnh đặc biệt trong chỗ ngồi tại các cuộc họp của G20 và yến tiệc. 
Tại hội nghị thượng đỉnh năm 2009, Thủ tướng Anh vào thời điểm đó là Gordon Brown đã mời Tổng thống Pháp Nicholas Sarkozy ngồi cạnh Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào, khi hai nước này đang có tranh luận về các "thiên đường thuế" (những nơi đánh thuế thấp hoặc không đánh thuế).
Kế hoạch chỗ ngồi cho cuộc họp tại hội nghị thượng đỉnh ở Saint Petersburg năm 2013 cũng được điều chỉnh để ông Obama và ông Putin ngồi xa nhau hơn, khi căng thẳng giữa Mỹ và Nga lên cao vì Syria.

Francois Hollande - Tổng thống bình dân của nước Pháp

Tổng thống Pháp Francois Hollande nổi tiếng với biệt danh "Ngài Bình dân" vì phong cách sống giản dị, gần gũi.

francois-hollande-tong-thong-binh-dan-cua-nuoc-phap
Tổng thống Pháp Francois Hollande. Ảnh: Reuters
Francois Hollande sinh ngày 12/8/1954 trong một gia đình trung lưu được cho là có nguồn gốc từ Hà Lan tại Rouen, thành phố nằm bên bờ sông Seine, phía bắc nước Pháp.
Hollande tham gia chính trường từ sớm. Từ khi còn là sinh viên trường Hành chính Quốc gia, ông từng tham gia chiến dịch tranh cử tổng thống của Francois Mitterrand, chủ tịch đảng Xã hội, năm 1974.
Jaques Attali, cố vấn cho Mitterrand, phát hiện ra tiềm năng của Hollande và sắp xếp để ông chạy đua vào quốc hội Pháp năm 1981 với tư cách ứng viên đại diện vùng Correze. Đối thủ của ông là Jacques Chirac, người sau này trở thành thủ lĩnh đảng Tập hợp vì nền cộng hòa và là tổng thống Pháp từ năm 1995 đến 2007. Hollande thua Chirac ngay từ vòng một, song ông lại được bổ nhiệm làm cố vấn đặc biệt cho tổng thống Francois Mitterrand vừa đắc cử cùng năm.
Sau khi được bổ nhiệm vào vị trí phát ngôn viên chính thức của đảng Xã hội, đến năm 1997, ông được cất nhắc giữ vị trí Bí thư thứ nhất của đảng suốt 11 năm. Do đảng Xã hội có ảnh hưởng rất lớn trong chính phủ Pháp vào khoảng thời gian đó nên không ít người coi Hollande là "phó thủ tướng".
Năm 2001, ông được bầu làm thị trưởng thành phố Tulle. Đến năm 2008, Hollande thông báo từ chức Bí thư thứ nhất của đảng, nhưng ngay sau đấy được bầu làm Chủ tịch Hội đồng vùng Correze.
Trong cuộc bầu cử tổng thống Pháp năm 2012, ông trở thành đại diện tranh cử của đảng Xã hội, đối đầu trực tiếp với tổng thống đương nhiệm Nicolas Sarkozy. Ngày 6/5/2012, ông Hollande chính thức được bầu làm Tổng thống Pháp với 51,7% phiếu bầu.
"Ngài Bình dân"
Hollande được mệnh danh là "Ngài Bình dân" vì phong cách sống giản dị cũng như số tài sản "khiêm tốn" nếu so với đối thủ của ông trong cuộc bầu cử tổng thống cách đây 4 năm là ông Sarkozy.
Năm 2012, trước lễ nhậm chức, ông Hollande đã công khai tài sản cá nhân của mình. Theo đó, ông sở hữu một biệt thự hạng trung trên đồi Cannes và hai ngôi nhà nhỏ khác ở phía Nam, tổng trị giá khoảng 1,17 triệu euro, tương đương gần 1,5 triệu USD theo tỷ giá lúc bấy giờ.
Ông Hollande không sở hữu cổ phiếu nào. Ông có mua một chương trình bảo hiểm nhân thọ trị giá chỉ 3.550 euro, đồ đạc trong gia đình trị giá 15.000 euro và tài khoản ngân hàng lúc ấy có 8.258 euro.
Trong khi đó, tài sản của tổng thống mãn nhiệm Nicolas Sarkozy lớn hơn nhiều, bởi chỉ riêng hai hợp đồng bảo hiểm nhân thọ của ông đã có giá khoảng 2,58 triệu euro ( hơn 3,3 triệu USD). Một số tài sản khác như tranh ảnh, đồng hồ, tượng... có giá lên tới hàng trăm nghìn euro.
Ông Hollande từng phải thuê phòng ở Paris trước khi ra tranh cử và nổi tiếng với việc lái xe mô tô chạy khắp thủ đô. Ông từng cam kết rằng một trong những việc làm đầu tiên khi lên nắm quyền là lập một dự luật giảm 30% lương tổng thống và tất cả các bộ trưởng.
Thách thức
francois-hollande-tong-thong-binh-dan-cua-nuoc-phap-1
Tổng thống Pháp Francois Hollande và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại hội nghị thượng đỉnh G20. Ảnh: Reuters
Hiện tại, sự trỗi dậy của chủ nghĩa khủng bố được xem là một trong những thách thức lớn nhất đối với chính quyền ông Hollande.
Pháp những năm gần đây liên tục chấn động bởi những vụ khủng bố đẫm máu có liên quan đến phiến quân Nhà nước Hồi giáo (IS), khiến hàng trăm người thiệt mạng, từ vụ tấn công tạp chí trào phúng Charlie Hebdo đến thảm kịch xả súng ở trung tâm thủ đô Paris và gần đây nhất là vụ lao xe vào đám đôngtại thành phố Nice vào đúng ngày Quốc khánh.
Ông Hollande đã khẳng định nước Pháp cần "tiến hành một cuộc chiến toàn diện với IS bằng tất cả các phương tiện sẵn có".
Hệ lụy từ cuộc khủng hoảng di cư cũng đang đặt ra thách thức đối với chính quyền ông Hollande nói riêng và toàn bộ châu Âu nói chung. Giới chuyên gia đánh giá các phần tử khủng bố hoàn toàn có thể trà trộn trong dòng người tị nạn để đến Pháp rồi âm thầm lên kế hoạch tấn công.
Tỷ lệ thất nghiệp không có chiều hướng đi xuống là một vấn đề khác đang khiến Tổng thống Hollande phải đau đầu. Hồi tháng 4, ông tuyên bố sẽ không tái tranh cử vào năm 2017 nếu tỷ lệ thất nghiệp không giảm.
Ông Hollande đang có chuyến thăm tới Việt Nam kéo dài tới ngày 7/9 sau khi tham dự Hội nghị thượng đỉnh nhóm 20 nền kinh tế lớn (G20). Chuyến thăm đánh dấu lần đầu tiên một Tổng thống Pháp đến Việt Nam trong 12 năm.
Giới quan sát nhận định chuyến thăm của Tổng thống Pháp tới Việt Nam thể hiện mong muốn xích lại gần Đông Nam Á, đẩy mạnh tốc độ xoay trục sang châu Á của cường quốc hàng đầu châu Âu này.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Dân Thổ Nhĩ Kỳ lo bị 'nhảy từ chảo rán sang lò lửa' hậu đảo chính

Nhiều người dân Thổ Nhĩ Kỳ cảm thấy lo sợ một tương lai bất định đang chờ đợi họ, khi tình trạng khẩn cấp kéo dài ba tháng được ban bố.

dan-tho-nhi-ky-lo-bi-nhay-tu-chao-ran-sang-lo-lua-hau-dao-chinh
Người dân Thổ Nhĩ Kỳ tuần hành ủng hộ Tổng thống Erdogan ở thành phố Istanbul. Ảnh: Reuters
Tại trung tâm thành phố Istanbul, những lá cờ Thổ Nhĩ Kỳ phủ kín Quảng trường Taksim. 5 ngày trôi qua kể từ khi cuộc đảo chính quân sự bị dập tắt, người dân vẫn đổ xuống đường để thể hiện sự ủng hộ đối với Tổng thống Recep Tayyip Erdogan và bộ máy chính quyền, theo BBC.
Công viên Gezi, nơi ba năm trước là tâm điểm của các cuộc biểu tình phản đối chính phủ, giờ khoác lên mình một chiếc áo hoàn toàn khác. Những tấm biểu ngữ ghi dòng thông điệp "Chủ quyền thuộc về quốc gia" xuất hiện tràn ngập.
Hàng nghìn người tối 20/7 tập trung tại đây để cùng xem Tổng thống Erdogan phát biểu trên những màn hình khổng lồ. Khi ông ban bố tình trạng khẩn cấp kéo dài ba tháng trên cả nước, một số người trong đám đông vỗ tay hưởng ứng, cho thấy họ đánh giá cao biện pháp mới này.
Ông Erdogan cam kết nền dân chủ Thổ Nhĩ Kỳ sẽ không bị tổn hại, đồng thời các quyền cơ bản cũng như quyền tự do của dân chúng cũng không chịu ảnh hưởng.
"Nền dân chủ không thỏa hiệp" là tiêu đề một bài viết đăng trên một nhật báo thân chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ số ra hôm qua. Bài báo nhấn mạnh vào những bình luận mà ông Erdogan đưa ra. Một bài khác giật dòng tít: "Tình trạng khẩn cấp cho những kẻ âm mưu đảo chính, hòa bình cho dân chúng".
Nhưng đó không phải tâm trạng chung của tất cả người dân Thổ Nhĩ Kỳ. Một số chuyên gia, nhà phê bình lo ngại tình trạng khẩn cấp có thể đem đến cho Tổng thống Erdogan nhiều quyền lực hơn, đủ để ông thao túng cả quốc hội.
Trên đường phố Istanbul, người dân tỏ ra ngại ngần khi bàn về đề tài này. Những người đồng ý nói chuyện với BBC yêu cầu được giấu tên, chỉ tiết lộ phần họ.
"Tôi không nghĩ chúng tôi đáng phải nhận điều này", Sengul, một phóng viên, nói. "Cuộc đảo chính rõ ràng là rất khủng khiếp. Nhưng những gì chúng tôi trải qua lúc này cũng tồi tệ chẳng kém".
"Tình trạng khẩn cấp sẽ tác động xấu tới cuộc sống thường nhật của chúng tôi", cô cho hay.
Elif, kiến trúc sư, có chung nỗi lo âu với Sengul. "Chúng tôi chỉ đang nhảy từ chảo rán xuống lò lửa mà thôi", cô bình luận. "Việc hàng nghìn người bị bắt bớ trên cả nước sau khi chính quyền ban bố tình trạng khẩn cấp khiến chúng tôi mang suy nghĩ rằng cuộc sống rồi sẽ rất khó khăn".
Phó thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Numan Kurtulmus hôm qua lên tiếng trấn an dân chúng, khẳng định chính phủ sẽ không ban bố lệnh giới nghiêm, các cơ chế thị trường tự do sẽ không bị ảnh hưởng và những quyền cơ bản của người dân sẽ không bị xâm hại.
"Công việc làm ăn của chúng tôi đã chịu tổn thất rồi đấy chứ. Người ta không còn muốn ra đường nữa, trừ khi có việc cần", Kemal, tài xế taxi, cho hay. "Hiện tại, chúng tôi chỉ còn biết chờ đợi và nghe ngóng tình hình. Nếu họ lạm dụng quyền lực để ban hành các quy định trái khoáy, chúng tôi ắt hẳn sẽ phải đối mặt với những vấn đề mới lớn hơn", ông chia sẻ.
"Tôi thấy lo lắng cho tương lai Thổ Nhĩ Kỳ", một học giả phải hoãn chuyến công tác tới Canada vì ảnh hưởng từ cuộc đảo chính, nói.
Tại Trụ sở Tòa án Caglayan, Istanbul, gia đình của nhiều học viên quân sự bị cáo buộc tham gia đảo chính đang từng ngày mong ngóng những tin tức mới.
Cậu con trai 16 tuổi của Ahmet, hiện theo học tại một trường quân sự ở Istanbul, bị bắt sáng 16/7. Ông cho biết mới nhìn thấy con trai một lần kể từ đó đến nay và chỉ được vẫy tay với con từ đằng xa.
"Tôi lo lắm", ông nói. "Lũ trẻ này không biết chúng đã làm gì. Những kẻ lừa dối chúng mới đáng bị trừng phạt. Nhưng nhiều người nói rằng để có một phiên tòa công bằng là điều không thể".
Rifat, người cũng có con trai là học viên trường quân sự bị bắt, nói rằng cuộc sống của gia đình họ đã sụp đổ hoàn toàn. "Chúng tôi hiện không biết điều gì sẽ xảy ra với mình", Rifat bày tỏ. "Liệu họ có kéo dài thời gian bắt giữ? Liệu công lý có được thực thi?"

Donald Trump lên kế hoạch thanh lọc người cũ của Tổng thống Obama

Dù chưa nắm chắc khả năng đắc cử, ứng viên tổng thống đảng Cộng hòa Donald Trump vẫn đang lập kế hoạch để loại bỏ các quan chức thuộc phe ông Obama.

trump-va-ke-hoach-thanh-trung-nguoi-cu-cua-obama
Ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa Donald Trump phát biểu tại đại hội toàn quốc đảng Cộng hòa diễn ra từ ngày 18 - 21/7 ở Cleveland, bang Ohio, Mỹ. Ảnh: Reuters
Thống đốc bang New Jersey Chris Christie, đồng minh của ông Trump, hôm 19/7 tiết lộ nếu đắc cử tổng thống Mỹ, tỷ phú New York sẽ tìm cách thanh lọc bộ máy quan chức chính phủ do Tổng thống Barack Obama bổ nhiệm, đồng thời có thể yêu cầu Quốc hội thông qua luật cho phép sa thải các công chức dễ dàng hơn, theo Reuters.
Christie, người hiện đứng đầu ban chuyển giao quyền lực Nhà Trắng của Trump, cho biết họ đang soạn ra một danh sách các nhân viên chính phủ cần sa thải nếu ông Trump đánh bại ứng viên tổng thống đảng Dân chủ Hillary Clinton trong cuộc bầu cử tổng thống ngày 8/11.
"Như bạn thấy từ công việc trước đây của ông ấy, Donald Trump rất thích sa thải người khác", Christie nói trong cuộc họp kín với hàng chục nhà tài trợ chính trị tại đại hội toàn quốc đảng Cộng hòa ở Cleveland, bang Ohio. Christie ám chỉ vai trò "chủ xị" của Trump ở chương trình truyền hình thực tế mang tên "Người tập sự" (The Apprentice), nơi câu nói cửa miệng nổi tiếng của ông là "Bạn đã bị sa thải".
Các cố vấn của ông Trump lo ngại rằng Tổng thống Obama có thể bổ nhiệm đội ngũ quan chức chính trị thành công chức trong bộ máy, bởi các công chức khó bị sa thải hơn rất nhiều. Việc trở thành công chức cho phép họ tiếp tục giữ ghế trong chính phủ mới, có khả năng nằm dưới quyền điều hành của đảng Cộng hòa sau cuộc bầu cử.
"Một trong những kiến nghị tôi đề xuất với ông Trump là phải lập tức yêu cầu quốc hội thay đổi luật về công vụ nếu đắc cử. Khi thực hiện luật này, việc sa thải công chức sẽ dễ dàng hơn", Christie nói. Ông cho rằng quy trình sa thải công chức hiện nay rất "cồng kềnh" và "tốn thời gian".
Christie cũng thông báo việc thay đổi bộ máy lãnh đạo của Cơ quan Bảo vệ Môi trường Liên bang (EPA) sẽ là ưu tiên hàng đầu đối với Trump nếu ông đắc cử vào tháng 11 tới. EPA từ lâu đã là một mục tiêu bị đảng Cộng hòa liên tục chỉ trích vì họ cho rằng cơ quan này ban hành quá nhiều quy định.
Ông Trump trước đây cam kết xóa bỏ EPA, đồng thời rút lại một số chính sách môi trường tham vọng nhất của Mỹ để giúp khôi phục ngành công nghiệp than và dầu mỏ cũng như củng cố an ninh quốc gia.
trump-va-ke-hoach-thanh-trung-nguoi-cu-cua-obama-1
Thống đốc bang New Jersey Chris Christie phát biểu tại đại hội đoàn quốc đảng Cộng hòa. Ảnh: AP
Christie thêm rằng ban chuyển giao quyền lực của ông Trump còn muốn đưa các doanh nhân vào làm việc bán thời gian trong bộ máy chính phủ mà không phải từ bỏ công việc họ đang làm ở những công ty tư nhân. Nhà tài phiệt New York luôn cho rằng những kinh nghiệm kinh doanh đã giúp ông chuẩn bị tốt để trở thành tổng thống Mỹ.
Mặc dù liên tiếp bị chất vấn tại cuộc họp kín, Christie vẫn không chịu tiết lộ bất cứ chức danh nội các nào mà Trump có thể bổ nhiệm nếu ông thắng cử.
Phản ứng trước những phát biểu của ông Christie, phát ngôn viên Nhà Trắng Josh Earnest nói việc cho phép bổ nhiệm các quan chức chính trị vào vị trí công chức là "một tiền lệ có từ lâu".
"Nếu ai muốn so sánh hồ sơ đạo đức công vụ của Tổng thống Obama và những chức danh chính trị mà ông ấy bổ nhiệm với hồ sơ đạo đức công vụ của Thống đốc Christie cùng những chức danh chính trị ông ấy đề bạt thì chúng tôi rất hoan nghênh", Earnest nhấn mạnh.
Tính đến tháng 3/2016, Mỹ có tổng cộng 3.164 người được bổ nhiệm chính trị, Trong số đó, 852 người do tổng thống phê chuẩn.
Theo Cơ quan Đạo đức Chính phủ Mỹ, người được bổ nhiệm chính trị là "bất cứ nhân viên nào được Tổng thống, Phó tổng thống hoặc người đức đầu cơ quan bổ nhiệm". Trong hệ thống chính quyền Mỹ, những người được bổ nhiệm chính trị bị ràng buộc về mặt đạo đức lớn hơn rất nhiều so với những người được bầu.
Theo một báo cáo gần đây nhất về chủ đề trên, Văn phòng Giải trình Trách nhiệm Chính phủ Mỹ cho biết có 143 chức danh bổ nhiệm chính trị và thành viên quốc hội được chuyển sang các vị trí công chức trong khoảng thời gian từ tháng 5/2005 đến tháng 5/2009.
Ủy ban Cải cách Chính phủ và Giám sát của hạ viện Mỹ đang điều tra về kết luận trên. Ủy ban này đã gửi thư đến 23 cơ quan, ban ngành liên bang yêu cầu báo cáo tất cả các trường hợp được chuyển từ chức danh bổ nhiệm chính trị sang vị trí công chức kể từ ngày 1/9/2015.

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Nỗi đau của bố mẹ có con làm chiến binh cực đoan

Sau khi con trai bị lôi kéo sang Syria và thiệt mạng, bố mẹ Sabri Refla một lần nữa đau lòng vì cho rằng kẻ dụ dỗ cậu được chính quyền nhân nhượng.
noi-dau-cua-bo-me-co-con-lam-chien-binh-cuc-doan
Saliha Ben Ali, bà mẹ có con bị lôi kéo làm khủng bố. Ảnh: CNN
"Xin chúc mừng", giọng nói ở đầu kia của đường dây nói. "Con trai bà đã tử vì đạo".
Bên kia không nói bất cứ gì thêm - không lời giải thích, không chi tiết, thậm chí không nói về thi thể của con trai bà. Người đàn ông lạ mặt gác máy, bỏ lại bà Saliha Ben Ali quay cuồng trong thế giới đang tan vỡ của mình.
Con trai 18 tuổi của bà, Sabri Refla, vài năm trước nói với mẹ rằng anh sẽ rời Brussels, Bỉ và đến Syria để chiến đấu chống lại Tổng thống Bashar al-Assad và "giúp đỡ trẻ mồ côi". Khi Sabri chết, cuộc sống của Ben Ali cũng như dừng lại từ giây phút đó.
"Thật kinh khủng", bà nhớ lại, nước mắt trào ra. "Khi tôi nhận được tin nó đã chết, tôi cảm thấy như mình cũng đã chết rồi".
Bà nghĩ không có gì có thể tồi tệ hơn so với việc mất đi cậu con trai yêu quý của mình. Bây giờ, Saliha cảm thấy như thể con trai đã chết đi lần thứ hai.
Cực đoan hóa
Theo CNN, Sabri Refla được tuyển mộ bởi một mạng lưới cực đoan có trụ sở tại Brussels cùng với hàng chục thanh niên, những người có xu hướng xa lánh cha mẹ họ. Mạng lưới này trang trải chi phí cho chuyến đi của họ tới Syria, hồ sơ tòa án cho thấy.
Saliha nói con trai bà thông minh và chăm tập luyện thể thao, và là đứa vui vẻ nhất trong số 4 đứa con của mình, nhưng cậu ta có tính cách rất nhạy cảm.
Ở tuổi thiếu niên, Sabri phàn nàn về việc bị phân biệt đối xử ở trường, và dần trở nên sùng đạo.
"Khi nó dừng tập luyện thể thao, dừng nói chuyện với những người bạn thân và không thường xuyên ở nhà, tôi bắt đầu lo lắng", bà Ali nhớ lại.
Bà Ali lúc đó không biết rằng một trong những tổ chức nguy hiểm chuyên tuyển mộ những chiến binh jihad tại Bỉ có tên Zerkani, do Khalid Zerkani - một cựu chiến binh jihad người Morocco, 43 tuổi, cầm đầu, đã tiếp cận và tiêm nhiễm vào đầu con trai bà những ý nghĩ cực đoan.
Cậu thanh niên trẻ tuổi đến Syria vào tháng 8/2013, để lại những lời nhắn trên Facebook cho gia đình. Ba tháng sau, lời thông báo lạnh lùng về cái chết của cậu ta được gửi tới gia đình.
noi-dau-cua-bo-me-co-con-lam-chien-binh-cuc-doan-1
Sabri Refla đã thiệt mạng tại Syria. Ảnh: ABC
Xét xử vắng mặt
Khi nhà chức trách Bỉ phá tan mạng lưới Zerkani và xét xử những kẻ tham gia, họ cũng truy tố Sabri Refla cùng với những người đã tuyển mộ cậu. Không có bằng chứng chính thức về cái chết của Sabri, nhà chức trách Bỉ xử vắng mặt cậu ta và kết án 5 năm tù vì tội tham gia vào tổ chức khủng bố.
Những lời buộc tội ảnh hưởng rất lớn đến bà Ben Ali và chồng bà.
"Con tôi đã chết, do đó tôi tự nhủ bản thân rằng mọi chuyện đã kết thúc", người mẹ nói. "Nhưng vẫn còn đó những lời cáo buộc về con trai tôi và thậm chí điều đó còn tàn nhẫn hơn so với những gì tôi đã trải qua".
Bà Ben Ali, người sáng lập SAVE Belgium, một tổ chức phi lợi nhuận có mục tiêu chiến đấu chống lại sự lôi kéo cực đoan, nói rằng bản án đến như là một "sự đau đớn lần thứ hai".
"Chúng tôi đã mất đi đứa con của mình và sau đó tại phiên toà, họ đánh đồng những kẻ tuyển mộ với những đứa trẻ bị lôi kéo", bà nói. "Những đứa trẻ bị trừng phạt khi chính chúng là nạn nhân bị lạm dụng".
Tranh cãi
Tháng trước, tòa án Brussels kết án 29 người đàn ông tội dính líu vào tổ chức khủng bố. Hai người trong số này phải chịu trách nhiệm trong việc đã lôi kéo hàng chục thanh niên trẻ, trong đó có Sabri.
Thẩm phán kết án một kẻ 6 năm tù, một kẻ 7 năm tù. Tuy nhiên, hai tên này được phép trở về nhà trong thời gian kháng cáo.
Luc Hennart, chánh án tòa án Brussels, cho biết tòa xác định rằng những kẻ phạm tội không có nguy cơ bỏ trốn, và điều này là bình thường ở nước Bỉ.
"Họ đã có thái độ tốt", Hennart nói. "Một người bị kết án trong một phiên tòa sơ thẩm có thể từ chối quyết định đó và làm đơn kháng cáo. Người này có một tháng để ra tòa phúc thẩm. Và tòa phúc thẩm có thể ra quyết định hoàn toàn khác. Đây là lý do tại sao thẩm phán quyết định để cho bị cáo tự do trong thời gian này".
Ben Ali và chồng bà, ông Larbi Refla, nói rằng quyết định của thẩm phán làm tăng thêm nỗi đau của họ.
"Chúng tôi rất tức giận", Refla nói. "Con em của chúng tôi là nạn nhân của những kẻ tuyển mộ. Và rồi mọi chuyện thế nào?", ông hỏi. "Rốt cuộc, những kẻ phạm tội được trở về nhà".
Ben Ali cho biết bà tin rằng những kẻ đã lôi kéo con trai mình sẽ bị trừng phạt, ngay cả khi điều đó không xảy ra trong một phiên toà.
"Tôi không tin vào công lý của con người nhưng tôi tin vào sự công bằng của Thượng đế", bà nói. "Hắn ta sẽ phải trả giá. Không phải ở đây, mà bởi bàn tay Thượng đế".

Cuộc đối đầu xe tăng Mỹ - Xô suýt đẩy thế giới vào thảm họa

Cuộc đối đầu giữa lực lượng xe tăng Mỹ Liên Xô tại trạm kiểm soát Charlie cách đây 55 năm đã đẩy thế giới đến sát bờ vực của Thế chiến 3.
cuoc-doi-dau-xe-tang-my-xo-suyt-dy-the-gioi-vao-tham-hoa
Trạm kiểm soát Charlie, Berlin, tháng 10/1961. Ảnh: AP
Trong suốt 16 giờ từ ngày 27 đến 28/10/1961, các xe tăng Mỹ và Liên Xô đã dàn trận tại trạm kiểm soát Charlie của quân đội Mỹ ở thành phố Berlin, Đức khiến hai siêu cường tiến gần tới nguy chiến tranh gần hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào thời Chiến tranh Lạnh, ngoại trừ cuộc khủng hoảng tên lửa ở Cuba một năm sau đó, theo Guardian.
Sau Thế chiến 2, nước Đức bị chia tách thành Đông Đức và Tây Đức, lấy thành phố Berlin làm khu vực phân định vùng ảnh hưởng giữa Liên Xô và phương Tây. Tuy nhiên, do tồn tại nhiều bất đồng nên tình trạng khủng hoảng và đối đầu giữa hai bên thường xuyên xảy ra.
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm vào năm 1958, khi Liên Xô quyết định đóng cửa đường phân định giữa hai vùng để ngăn chặn làn sóng di cư ồ ạt từ Đông Đức sang Tây Đức. Động thái này đã gây mâu thuẫn nghiêm trọng giữa hai cường quốc.
Ngay sau khi bức tường Berlin được dựng lên, căng thẳng giữa quân đội Mỹ và Liên Xô tại trạm kiểm soát Charlie đã dẫn đến một tình huống được cho là căng thẳng nhất của cuộc Chiến tranh Lạnh ở châu Âu.
cuoc-doi-dau-xe-tang-my-xo-suyt-dy-the-gioi-vao-tham-hoa-1
Xe tăng M-48A1 Mỹ ở Berlin. Ảnh: Army.mil
Tháng 10/1961, biên phòng Đông Đức bắt đầu từ chối cho phép các nhà ngoại giao Mỹ đi vào Đông Đức theo thỏa thuận với Nga.
Ngày 22/10, E Allan Lightner Jr, nhà ngoại giao cấp cao Mỹ ở Tây Berlin bị lính canh Đông Đức chặn đường yêu cầu kiểm tra hộ chiếu khi đang đến nhà hát opera ở Đông Đức và bị buộc phải quay trở lại.
Ngày 26/10, không chịu khuất phục dễ dàng và muốn chứng tỏ quyết tâm duy trì quyền tiếp cận Đông Đức của Mỹ và Đồng minh, Washington đã điều 10 xe tăng M-48A1 và ba xe thiết giáp chở quân đến trạm kiểm soát Charlie, nơi thường chỉ có quân cảnh Mỹ canh gác.
Các cỗ chiến xa này dừng cách khu vực biên giới Đông Đức/Tây Đức khoảng 75 m và nổ máy inh ỏi tạo thành cột khói đen trên không trung.
Đối phó với động thái được cho là khiêu khích này, Liên Xô lập tức điều hàng chục xe tăng T-55 đến gần trạm kiểm soát Charlie, đối đấu với xe tăng Mỹ. Xe tăng hai bên chĩa pháo vào nhau và thi gan trong suốt 16 giờ căng thẳng.
Cùng thời gian này, các nhân viên quân sự và ngoại giao Mỹ dưới sự hộ tống của quân cảnh tiếp tục băng qua trạm kiểm soát, thực hiện quyền đi lại vào lãnh thổ Đông Đức. Tình hình lúc đó được đánh giá đặc biệt nghiêm trọng, bởi Chiến tranh Thế giới lần thứ ba sẽ bùng nổ nếu một bên có các động thái tiếp tục leo thang căng thẳng. 
Tuy nhiên, Washington đã ra chỉ thị nhắc nhở lãnh đạo quân đội Mỹ rằng Berlin không phải là một "lợi ích sống còn" đến mức liều lĩnh gây chiến với Moscow. Sau đó, Tổng thống Kenedy chấp thuận mở một kênh liên lạc bí mật để thuyết phục lãnh đạo Liên Xô rút xe tăng về và đảm bảo Mỹ cũng tuân thủ rút quân theo quy định.
Sáng 28/10, các xe tăng Liên Xô rút lui trước và ngay sau đó Mỹ cũng rút quân. Cuộc đối đầu tại trạm kiểm soát Charlie kết thúc.
Kể từ đó, các quan chức ngoại giao phương Tây và nhân viên quân sự được quyền tự do đi lại để đến nhà hát opera ở Đông Berlin trong khi các nhà ngoại giao Liên Xô cũng có quyền tương tự ở Tây Berlin.

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

Tần suất thăm viếng các nước của Obama

Trên cương vị tổng thống Mỹ, ông Obama đã thực hiện hàng trăm chuyến công du khắp thế giới, nơi đến nhiều nhất là 6 lần tính đến nay. Ông sẽ có chuyến thăm Việt Nam lần đầu tiên vào đầu tuần tới.
Tần suất thăm viếng các nước của Obama

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Tăng T-34 - vũ khí bẻ gãy cuộc xâm lược Liên Xô của phát xít Đức

Sự xuất hiện của tăng T-34 đã chặn đứng đà tiến công của phát xít Đức trong chiến dịch Barbarossa quy mô lớn nhất trong lịch sử nhằm vào Liên Xô.
tang-t-34-vu-khi-be-gay-cuoc-xam-luoc-lien-xo-cua-phat-xit-duc
Một chiếc xe tăng T-34 của Hồng quân Liên Xô. Ảnh: Wikimedia
Ngày 22/6/1941, phát xít Đức phát động chiến dịch Barbarossa, cuộc tổng tấn công nhằm vào Liên bang Xô viết và là cuộc xâm lược quy mô lớn nhất trong lịch sử loài người.
Đức đã huy động ba triệu binh lính với 150 sư đoàn bộ binh và 3.000 xe tăng, chia làm ba mũi đồng loạt tấn công trên chiến tuyến trải dài hơn 2.896 km trong chiến dịch này.
Phát xít Đức tin rằng chiến dịch sẽ nhanh chóng giành thắng lợi, bởi đối thủ yếu hơn họ về mọi mặt. Những chiến thắng như đi dạo trên chiến trường Ba Lan và Pháp khiến ông trùm Adolf Hitler và nhiều sĩ quan chỉ huy cao cấp trong quân đội Đức củng cố niềm tin rằng Hồng quân Liên Xô sẽ sớm bị đánh bại.
Trong những tháng đầu tiên của cuộc xâm lược, quân Đức thắng như chẻ tre hết trận này sang trận khác. Nhưng sau đó, đà tấn công bỗng chững lại bởi sự xuất hiện một loại xe tăng mới của Liên Xô trên chiến trường khiến quân đội Đức choáng váng, theo WarIsBoring.
Xe tăng này là T-34, loại xe bọc thép mới của Liên Xô sử dụng pháo uy lực 76 mm với lớp giáp nghiêng dày và di chuyển với vận tốc hơn 56 km/h. Ngoài ra, T-34 còn sở hữu nhiều tính năng thiết kế tiên tiến thời đó, đủ sức phá hủy các xe tăng Panzer của Đức – loại xe chiến đấu bọc thép từng là nỗi kinh hoàng với quân Đồng minh trên chiến trường khi đó.
Theo sử gia Philip Kaplan, dù còn một số hạn chế như thiết kế thô kệch, tầm quan sát của kíp tăng hạn chế, tăng T-34 vẫn được coi là một trong những loại xe tăng tốt nhất trong chiến tranh.
Ewald Von Kleist, thống chế Đức trong Thế chiến II nhận xét ngắn gọn hơn, rằng đây là "chiếc xe tăng tốt nhất thế giới" khi mô tả về T-34.
Nguồn gốc ra đời của tăng T-34 khá đơn giản. Hồng quân Liên Xô muốn tìm kiếm giải pháp thay thế cho BT-7, một loại xe thiết giáp di chuyển nhanh có lớp giáp mỏng để tiện cơ động tác chiến. Trong cuộc chiến tranh biên giới 1938-1939 với Nhật Bản, tăng BT-7 không thể hiện được nhiều, thậm chí dễ dàng bị tiêu diệt bởi các xe tăng Type 95 của Nhật trang bị hỏa lực yếu hơn.
Tăng T-34 vẫn giữ nguyên thiết kế bánh treo Christie của BT-7, nhưng được thay thế động cơ chạy xăng bằng động cơ diesel V-2 34 V12 giúp nó chạy nhanh hơn 16 km/h so với các xe tăng Panzer III và Panzer IV của Đức.
tang-t-34-vu-khi-be-gay-cuoc-xam-luoc-lien-xo-cua-phat-xit-duc-1
Hồng quân Liên Xô tiến quân bên cạnh một chiếc T-34. Ảnh: Wikimedia
Hơn nữa, khẩu pháo bắn nhanh 76 mm trang bị trên T-34 có thể tiêu diệt bất kỳ xe tăng nào trên thế giới thời đó.
"Năm 1941, khi Hitler phát động chiến dịch Barbarossa, T-34 rõ ràng là xe tăng uy lực nhất trên thế giới", Jason Belcourt, một cựu binh quân đội Mỹ từng phục vụ trong lực lượng thiết giáp, nói. "Sự kết hợp của lớp giáp nghiêng, pháo nòng lớn, tốc độ cao và khả năng cơ động linh hoạt cho thấy loại tăng này được cả về số lượng lẫn chất lượng".
Với chi phí sản xuất khá rẻ, đến giữa năm 1941, Liên Xô đã có hơn 22.000 xe tăng T-34, nhiều hơn tổng số lượng tăng của tất cả quân đội trên thế giới cộng lại và nhiều gấp 4 lần số xe tăng của Đức. Đến khi kết thúc chiến tranh, Liên Xô đã kịp sản xuất gần 60.000 tăng T-34.
Quân Đức bị tổn thất nặng khi chạm mặt T-34. Các súng chống tăng tiêu chuẩn của Đức như Kwk36 37 mm và Kwk 38 50 mm không tài nào xuyên thủng được lớp giáp dày của T-34, mà chỉ để lại một vết lõm trên thân xe tăng T-34 ngay cả khi tấn công trực diện từ phía trước.
Điều này khiến Đức có rất ít chiến thuật khắc chế và loay hoay trong tấn công. Các xe tăng Đức từng gắng sử dụng pháo tấn công mạn sườn, bộ binh Đức thì đặt mìn, thậm chí còn liều mạng ôm bộc phá hay bom xăng tấn công tầm gần.
Trong cơn tuyệt vọng, quân đội Đức thậm chí sử dụng cả pháo phòng không cải tiến 88 mm để tấn công trực tiếp hòng cản đà tấn công của tăng T-34. Chiến dịch đánh nhanh thắng nhanh Barbarossa phá sản, quân Đức dần rơi vào thế bị động và cuối cùng bị đánh bại trên chiến trường Liên Xô.
Tuy nhiên, khi sản xuất ồ ạt tăng T-34, Hồng quân Liên Xô lại không kịp huấn luyện đủ các kíp tăng để điều khiển chúng. Đến khi họ có đủ kíp tăng được đào tạo bài bản để lái T-34, phát xít Đức đã đưa vào chiến trường các xe tăng trang bị súng bắn nhanh và các vũ khí chống tăng tốt hơn như Panzerfaust, một vũ khí chống tăng không giật với đầu đạn có sức công phá lớn.
Dù vậy, người Nga luôn có số lượng tăng T-34 nhiều hơn các tăng Panzer hay Tiger của Đức. "Yếu tố mang tính quyết định thành công đối với xe tăng nằm ở mặt trận sản xuất. Từ tháng 6/1941 đến khi kết thúc chiến tranh, Liên Xô đã sản xuất ra ồ ạt những chiếc xe tăng có chất lượng không hề thua kém các xe tăng đời cũ", Belcourt nói.
tang-t-34-vu-khi-be-gay-cuoc-xam-luoc-lien-xo-cua-phat-xit-duc-2
Một chiếc xe tăng T-34 khai hỏa. Ảnh: Military
Với sức sản xuất hơn hẳn, T-34 đã giúp cán cân sức mạnh nghiêng về Liên Xô trên mặt trận thiết giáp, góp phần đẩy quân xâm lược ra khỏi biên giới bằng các chiến thắng vang dội, trong đó có trận đại chiến xe tăng lớn nhất trong lịch sử với quân Đức ở Kursk.
"Tăng T-34 rõ ràng là thiết kế mang tính cách mạng trên chiến trường, dù nó chỉ là sự kết hợp của các thiết kế đời cũ như lớp giáp nghiêng dày, động cơ diesel, bánh xích lớn và pháo nòng lớn tương đối mạnh. Chúng đều xuất hiện trên những chiếc xe tăng trước đó, nhưng chưa bao giờ được kết hợp trên một cỗ máy như T-34", Belcourt nhận định.

Những người có thể quyết định vận mệnh của Donald Trump

Mark Strang, 63 tuổi, chỉ là người giao hàng, nhưng vào tháng 7, tiếng nói của ông có thể góp phần quyết định vận mệnh chính trị của tỷ phú Donald Trump.

nhung-nguoi-co-the-quyet-dinh-van-menh-cua-donald-trump
Ứng viên tổng thống đảng Cộng hòa Donald Trump tại cuộc vận động tranh cử ở Boca Raton, bang Florida. Ảnh: Reuters
Theo Reuters, rất có thể sau hơn ba tháng nữa, đại hội toàn quốc của đảng Cộng hòa lần đầu tiên trong vòng 40 năm sẽ không thể chọn ra ứng viên tranh cử tổng thống.
Nếu ứng viên đang dẫn đầu các cuộc bầu cử sơ bộ không giành được số phiếu bầu cần thiết trước thời điểm đại hội đảng tổ chức, một số hãng khảo sát dự đoán những người như Strang sẽ có cơ hội làm nên lịch sử.
Ông Strang, ở bang Illinois và thường nghe tin tức chính trị từ đài truyền thanh trên hành trình lái xe đưa hàng khắp đất nước, là một trong 2.472 đại biểu sẽ dự hội nghị toàn quốc của đảng Cộng hòa để đưa ra quyết định cuối cùng về ứng viên đại diện đảng chạy đua vào Nhà Trắng trong tháng 11 tới.  
Trong những lần đại hội gần đây, các đại biểu chỉ đơn giản tự động tán thành người được đề cử theo giả định. Tuy nhiên năm nay, đại hội đảng Cộng hòa có khả năng trở thành một cuộc chiến ác liệt mà trong đó mỗi lá phiếu đại biểu đều có giá trị.
Ông Trump hiện nắm giữ 673 phiếu đại biểu sau khi thắng một loạt cuộc bầu cử sớm. Nhưng nếu muốn tránh một cuộc đọ sức nảy lửa tại đại hội đảng, ông cần nắm trong tay con số kỳ diệu 1.237, tức số đại biểu ủng hộ tối thiểu để ông trở thành ứng viên tổng thống của đảng.
Các chuyên gia về bầu cử hoài nghi khả năng ông có thể đạt đến con số này. Và đấy là lúc những đại biểu như ông Strang sẽ được chú ý hơn cả vì họ sẽ là người quyết định số phận ứng viên tổng thống của ông Trump.
Sau khi trải qua nhiều vai trò trong đảng tại địa phương, Strang được các cử tri Illinois chọn làm đại biểu ủng hộ ứng viên thuộc đảng Cộng hòa là thượng nghị sĩ Ted Cruz ở bang Texas. Ông đồng tình với lập trường của Cruz về vấn đề súng đạn và nhập cư.
Tiếng nói của đại biểu tự do
Nếu đại hội toàn quốc đảng Cộng hòa trở thành một cuộc chiến sống còn vì không ứng viên nào đạt đủ 1.237 đại biểu ủng hộ cần thiết trong vòng bỏ phiếu thứ nhất thì tại vòng bỏ phiếu thứ hai, hầu hết các đại biểu sẽ được "giải phóng", nghĩa là họ không bị buộc phải bỏ phiếu cho ứng viên mà họ cam kết ủng hộ trước đó.
Theo phân tích của Reuters, tại vòng một, chỉ có 5% trong tổng số 2.472 đại biểu dự đại hội đảng là đại biểu tự do, nhưng ở vòng hai, số đại biểu tự do sẽ lên đến 57%. Trong trường hợp vẫn không có ứng viên nào nhận được 1.237 phiếu tại vòng hai, đại hội đảng sẽ chuyển qua các vòng bỏ phiếu tiếp theo với tỷ lệ đại biểu tự do tăng dần cho đến khi có một ứng viên nhận đủ 1.237 phiếu.
Các bang vẫn đang sắp xếp lại một số quy định về thời gian cam kết ủng hộ cho đại biểu là bao lâu. Strang nói nếu ông trở thành một đại biểu tự do, ông sẽ để ngỏ khả năng thay đổi lựa chọn trên lá phiếu của mình.
"Tôi sẽ trung thành với Ted Cruz và kiên định ủng hộ ông ấy cho đến khi tôi thấy không còn hy vọng gì nữa. Khi đó, theo như tôi hiểu, tôi có thể dành phiếu bầu của mình cho người khác và tôi hy vọng Cruz sẽ thông cảm".
Những người trung thành của đảng Cộng hòa đang chuẩn bị đối mặt với một trận chiến cam go, không chỉ để đề cử ra một ứng viên đại diện cho đảng mà còn nhằm bảo vệ các giá trị cốt lõi của đảng. Các thành viên có thế lực trong đảng Cộng hòa phản đối mạnh mẽ Trump vì ông không đại diện cho các giá trị mang tính bảo thủ về kinh tế - xã hội của đảng, đặc biệt là đối với các vấn đề y tế, thương mại hay vai trò của chính phủ trong cuộc sống.
Ông Trump đã xây dựng chiến dịch tranh cử dựa trên những phát ngôn chống lại nhóm người có thế lực của đảng Cộng hòa cũng như cam kết xây dựng một bức tường dọc theo biên giới với Mexico để ngăn chặn người nhập cư bất hợp pháp, tạm thời áp đặt lệnh cấm người Hồi giáo vào Mỹ và khôi phục nền tảng sản xuất của đất nước.
Cuộc đấu tại đại hội đảng sẽ là một bài kiểm tra sống còn đối với chiến dịch vận động tranh cử của ông Trump mà cho đến nay vẫn né tránh các giá trị cơ bản truyền thống của đảng Cộng hòa. Những đối thủ của ông gồm thượng nghị sĩ Ted Cruz và Thống đốc bang Ohio John Kasich đang nỗ lực vận động các đại biểu để ngỏ khả năng thay đổi sự lựa chọn ứng viên trong trường hợp họ được phép trở thành đại biểu tự do tại đại hội đảng.
Bất hòa
nhung-nguoi-co-the-quyet-dinh-van-menh-cua-donald-trump-1
Một đại biểu đội mũ hình con voi, biểu tượng của đảng Cộng hòa, tại đại hội toàn quốc của đảng này hồi tháng 8/2012. Ảnh: EPA
Tại mỗi bang, chủ tịch đảng Cộng hòa và hai ủy viên Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa, gồm một nam và một nữ, tự động được chọn làm đại biểu dự đại hội toàn quốc của đảng. Tiếp đó, đảng Cộng hòa tại mỗi bang sẽ sử dụng những quy trình khác nhau để chọn ra số đại biểu còn lại.
"Họ là cơ sở của đảng", chủ tịch đảng Cộng hòa ở bang Michigan Ronna Romney McDaniel cho biết. "Các đại biểu này không phải là nhóm người có thế lực. Họ là cơ sở. Và tôi cho rằng đang tồn tại mối bất hòa lớn giữa hai nhóm kể trên".
Trong bộ trang phục thể thao với những chiếc mũ tự làm cùng những chiếc áo khoác gắn nhiều hàng khuy trang trí, các đại biểu đảng Cộng hòa tụ họp 4 năm một lần. Họ có thể là bất cứ ai, từ các nghị sĩ cho đến những bà nội trợ. Nhiều bang sử dụng các đại hội nhỏ để chọn đại biểu và không ít người trong số họ là những nhà vận động lâu đời của đảng Cộng hòa, cũng như các quan chức dân cử.
Chủ tịch đảng Cộng hòa ở bang Virginia John Whitbeck cho hay không phải tất cả đại biểu đều yêu thích ứng viên mà họ cam kết ủng hộ trong vòng bỏ phiếu đầu tiên tại đại hội.
"Thành phần các đại biểu ở bang chúng tôi gồm hai cựu thống đốc, một cựu tổng chưởng lý, các thượng nghị sĩ và hạ nghị sĩ của bang, các lãnh đạo đảng, các nhà tài trợ lớn nhỏ", Whitbeck cho biết.
Ở các bang khác, ví dụ như Illinois, một số đại biểu được chọn ra tại các cuộc bầu cử sơ bộ. Tại bang Ohio, nơi trao tất cả các đại biểu cho người thắng trong vòng bầu cử sơ bộ, ứng viên chiến thắng có quyền chọn ra danh sách các đại biểu tham dự đại hội đảng.
Jim Carns, hạ nghị sĩ ở bang Alabama, nơi các đại biểu được chọn trong vòng bầu cử sơ bộ, đã đăng ký làm đại biểu cho ông Trump vào mùa thu năm ngoái, thời điểm mà nhiều người vẫn xem sự trỗi dậy của ông trùm bất động sản New York trong cuộc đua kiếm tấm vé vào Nhà Trắng chỉ là một hiện tượng nhất thời.
Jim Carns tuyên bố trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng sẽ không quay sang ủng hộ ứng viên khác tại đại hội đảng. Song, ông hiểu rõ rằng phe của ông Trump cũng như các đối thủ sẽ nỗ lực rất nhiều để tranh giành đại biểu.
Khi các đại biểu được phép thay đổi sự lựa chọn ứng viên trên lá phiếu, một số tiếng nói thế lực của đảng Cộng hòa có thể đưa ra khả năng đề cử một ai đó thậm chí không tham gia tranh cử tổng thống, chẳng hạn Chủ tịch Hạ viện Mỹ Paul Ryan. Tuy nhiên, 14 đại biểu đảng Cộng hòa màReuters phỏng vấn đều bác bỏ phương án này.
"Tôi sẽ rời bỏ đảng Cộng hòa nếu họ làm như vậy", Strang nói. "Nếu chúng tôi muốn Paul Ryan, chúng tôi sẽ chọn ông ấy. Tôi thì không ghét Paul Ryan nhưng ông ấy đâu có tranh cử".
Về phần mình, Ryan cho biết ông cũng không hứng thú với việc làm tổng thống.
 
 
Blogger Templates