Pages

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Tăng T-34 - vũ khí bẻ gãy cuộc xâm lược Liên Xô của phát xít Đức

Sự xuất hiện của tăng T-34 đã chặn đứng đà tiến công của phát xít Đức trong chiến dịch Barbarossa quy mô lớn nhất trong lịch sử nhằm vào Liên Xô.
tang-t-34-vu-khi-be-gay-cuoc-xam-luoc-lien-xo-cua-phat-xit-duc
Một chiếc xe tăng T-34 của Hồng quân Liên Xô. Ảnh: Wikimedia
Ngày 22/6/1941, phát xít Đức phát động chiến dịch Barbarossa, cuộc tổng tấn công nhằm vào Liên bang Xô viết và là cuộc xâm lược quy mô lớn nhất trong lịch sử loài người.
Đức đã huy động ba triệu binh lính với 150 sư đoàn bộ binh và 3.000 xe tăng, chia làm ba mũi đồng loạt tấn công trên chiến tuyến trải dài hơn 2.896 km trong chiến dịch này.
Phát xít Đức tin rằng chiến dịch sẽ nhanh chóng giành thắng lợi, bởi đối thủ yếu hơn họ về mọi mặt. Những chiến thắng như đi dạo trên chiến trường Ba Lan và Pháp khiến ông trùm Adolf Hitler và nhiều sĩ quan chỉ huy cao cấp trong quân đội Đức củng cố niềm tin rằng Hồng quân Liên Xô sẽ sớm bị đánh bại.
Trong những tháng đầu tiên của cuộc xâm lược, quân Đức thắng như chẻ tre hết trận này sang trận khác. Nhưng sau đó, đà tấn công bỗng chững lại bởi sự xuất hiện một loại xe tăng mới của Liên Xô trên chiến trường khiến quân đội Đức choáng váng, theo WarIsBoring.
Xe tăng này là T-34, loại xe bọc thép mới của Liên Xô sử dụng pháo uy lực 76 mm với lớp giáp nghiêng dày và di chuyển với vận tốc hơn 56 km/h. Ngoài ra, T-34 còn sở hữu nhiều tính năng thiết kế tiên tiến thời đó, đủ sức phá hủy các xe tăng Panzer của Đức – loại xe chiến đấu bọc thép từng là nỗi kinh hoàng với quân Đồng minh trên chiến trường khi đó.
Theo sử gia Philip Kaplan, dù còn một số hạn chế như thiết kế thô kệch, tầm quan sát của kíp tăng hạn chế, tăng T-34 vẫn được coi là một trong những loại xe tăng tốt nhất trong chiến tranh.
Ewald Von Kleist, thống chế Đức trong Thế chiến II nhận xét ngắn gọn hơn, rằng đây là "chiếc xe tăng tốt nhất thế giới" khi mô tả về T-34.
Nguồn gốc ra đời của tăng T-34 khá đơn giản. Hồng quân Liên Xô muốn tìm kiếm giải pháp thay thế cho BT-7, một loại xe thiết giáp di chuyển nhanh có lớp giáp mỏng để tiện cơ động tác chiến. Trong cuộc chiến tranh biên giới 1938-1939 với Nhật Bản, tăng BT-7 không thể hiện được nhiều, thậm chí dễ dàng bị tiêu diệt bởi các xe tăng Type 95 của Nhật trang bị hỏa lực yếu hơn.
Tăng T-34 vẫn giữ nguyên thiết kế bánh treo Christie của BT-7, nhưng được thay thế động cơ chạy xăng bằng động cơ diesel V-2 34 V12 giúp nó chạy nhanh hơn 16 km/h so với các xe tăng Panzer III và Panzer IV của Đức.
tang-t-34-vu-khi-be-gay-cuoc-xam-luoc-lien-xo-cua-phat-xit-duc-1
Hồng quân Liên Xô tiến quân bên cạnh một chiếc T-34. Ảnh: Wikimedia
Hơn nữa, khẩu pháo bắn nhanh 76 mm trang bị trên T-34 có thể tiêu diệt bất kỳ xe tăng nào trên thế giới thời đó.
"Năm 1941, khi Hitler phát động chiến dịch Barbarossa, T-34 rõ ràng là xe tăng uy lực nhất trên thế giới", Jason Belcourt, một cựu binh quân đội Mỹ từng phục vụ trong lực lượng thiết giáp, nói. "Sự kết hợp của lớp giáp nghiêng, pháo nòng lớn, tốc độ cao và khả năng cơ động linh hoạt cho thấy loại tăng này được cả về số lượng lẫn chất lượng".
Với chi phí sản xuất khá rẻ, đến giữa năm 1941, Liên Xô đã có hơn 22.000 xe tăng T-34, nhiều hơn tổng số lượng tăng của tất cả quân đội trên thế giới cộng lại và nhiều gấp 4 lần số xe tăng của Đức. Đến khi kết thúc chiến tranh, Liên Xô đã kịp sản xuất gần 60.000 tăng T-34.
Quân Đức bị tổn thất nặng khi chạm mặt T-34. Các súng chống tăng tiêu chuẩn của Đức như Kwk36 37 mm và Kwk 38 50 mm không tài nào xuyên thủng được lớp giáp dày của T-34, mà chỉ để lại một vết lõm trên thân xe tăng T-34 ngay cả khi tấn công trực diện từ phía trước.
Điều này khiến Đức có rất ít chiến thuật khắc chế và loay hoay trong tấn công. Các xe tăng Đức từng gắng sử dụng pháo tấn công mạn sườn, bộ binh Đức thì đặt mìn, thậm chí còn liều mạng ôm bộc phá hay bom xăng tấn công tầm gần.
Trong cơn tuyệt vọng, quân đội Đức thậm chí sử dụng cả pháo phòng không cải tiến 88 mm để tấn công trực tiếp hòng cản đà tấn công của tăng T-34. Chiến dịch đánh nhanh thắng nhanh Barbarossa phá sản, quân Đức dần rơi vào thế bị động và cuối cùng bị đánh bại trên chiến trường Liên Xô.
Tuy nhiên, khi sản xuất ồ ạt tăng T-34, Hồng quân Liên Xô lại không kịp huấn luyện đủ các kíp tăng để điều khiển chúng. Đến khi họ có đủ kíp tăng được đào tạo bài bản để lái T-34, phát xít Đức đã đưa vào chiến trường các xe tăng trang bị súng bắn nhanh và các vũ khí chống tăng tốt hơn như Panzerfaust, một vũ khí chống tăng không giật với đầu đạn có sức công phá lớn.
Dù vậy, người Nga luôn có số lượng tăng T-34 nhiều hơn các tăng Panzer hay Tiger của Đức. "Yếu tố mang tính quyết định thành công đối với xe tăng nằm ở mặt trận sản xuất. Từ tháng 6/1941 đến khi kết thúc chiến tranh, Liên Xô đã sản xuất ra ồ ạt những chiếc xe tăng có chất lượng không hề thua kém các xe tăng đời cũ", Belcourt nói.
tang-t-34-vu-khi-be-gay-cuoc-xam-luoc-lien-xo-cua-phat-xit-duc-2
Một chiếc xe tăng T-34 khai hỏa. Ảnh: Military
Với sức sản xuất hơn hẳn, T-34 đã giúp cán cân sức mạnh nghiêng về Liên Xô trên mặt trận thiết giáp, góp phần đẩy quân xâm lược ra khỏi biên giới bằng các chiến thắng vang dội, trong đó có trận đại chiến xe tăng lớn nhất trong lịch sử với quân Đức ở Kursk.
"Tăng T-34 rõ ràng là thiết kế mang tính cách mạng trên chiến trường, dù nó chỉ là sự kết hợp của các thiết kế đời cũ như lớp giáp nghiêng dày, động cơ diesel, bánh xích lớn và pháo nòng lớn tương đối mạnh. Chúng đều xuất hiện trên những chiếc xe tăng trước đó, nhưng chưa bao giờ được kết hợp trên một cỗ máy như T-34", Belcourt nhận định.

Những người có thể quyết định vận mệnh của Donald Trump

Mark Strang, 63 tuổi, chỉ là người giao hàng, nhưng vào tháng 7, tiếng nói của ông có thể góp phần quyết định vận mệnh chính trị của tỷ phú Donald Trump.

nhung-nguoi-co-the-quyet-dinh-van-menh-cua-donald-trump
Ứng viên tổng thống đảng Cộng hòa Donald Trump tại cuộc vận động tranh cử ở Boca Raton, bang Florida. Ảnh: Reuters
Theo Reuters, rất có thể sau hơn ba tháng nữa, đại hội toàn quốc của đảng Cộng hòa lần đầu tiên trong vòng 40 năm sẽ không thể chọn ra ứng viên tranh cử tổng thống.
Nếu ứng viên đang dẫn đầu các cuộc bầu cử sơ bộ không giành được số phiếu bầu cần thiết trước thời điểm đại hội đảng tổ chức, một số hãng khảo sát dự đoán những người như Strang sẽ có cơ hội làm nên lịch sử.
Ông Strang, ở bang Illinois và thường nghe tin tức chính trị từ đài truyền thanh trên hành trình lái xe đưa hàng khắp đất nước, là một trong 2.472 đại biểu sẽ dự hội nghị toàn quốc của đảng Cộng hòa để đưa ra quyết định cuối cùng về ứng viên đại diện đảng chạy đua vào Nhà Trắng trong tháng 11 tới.  
Trong những lần đại hội gần đây, các đại biểu chỉ đơn giản tự động tán thành người được đề cử theo giả định. Tuy nhiên năm nay, đại hội đảng Cộng hòa có khả năng trở thành một cuộc chiến ác liệt mà trong đó mỗi lá phiếu đại biểu đều có giá trị.
Ông Trump hiện nắm giữ 673 phiếu đại biểu sau khi thắng một loạt cuộc bầu cử sớm. Nhưng nếu muốn tránh một cuộc đọ sức nảy lửa tại đại hội đảng, ông cần nắm trong tay con số kỳ diệu 1.237, tức số đại biểu ủng hộ tối thiểu để ông trở thành ứng viên tổng thống của đảng.
Các chuyên gia về bầu cử hoài nghi khả năng ông có thể đạt đến con số này. Và đấy là lúc những đại biểu như ông Strang sẽ được chú ý hơn cả vì họ sẽ là người quyết định số phận ứng viên tổng thống của ông Trump.
Sau khi trải qua nhiều vai trò trong đảng tại địa phương, Strang được các cử tri Illinois chọn làm đại biểu ủng hộ ứng viên thuộc đảng Cộng hòa là thượng nghị sĩ Ted Cruz ở bang Texas. Ông đồng tình với lập trường của Cruz về vấn đề súng đạn và nhập cư.
Tiếng nói của đại biểu tự do
Nếu đại hội toàn quốc đảng Cộng hòa trở thành một cuộc chiến sống còn vì không ứng viên nào đạt đủ 1.237 đại biểu ủng hộ cần thiết trong vòng bỏ phiếu thứ nhất thì tại vòng bỏ phiếu thứ hai, hầu hết các đại biểu sẽ được "giải phóng", nghĩa là họ không bị buộc phải bỏ phiếu cho ứng viên mà họ cam kết ủng hộ trước đó.
Theo phân tích của Reuters, tại vòng một, chỉ có 5% trong tổng số 2.472 đại biểu dự đại hội đảng là đại biểu tự do, nhưng ở vòng hai, số đại biểu tự do sẽ lên đến 57%. Trong trường hợp vẫn không có ứng viên nào nhận được 1.237 phiếu tại vòng hai, đại hội đảng sẽ chuyển qua các vòng bỏ phiếu tiếp theo với tỷ lệ đại biểu tự do tăng dần cho đến khi có một ứng viên nhận đủ 1.237 phiếu.
Các bang vẫn đang sắp xếp lại một số quy định về thời gian cam kết ủng hộ cho đại biểu là bao lâu. Strang nói nếu ông trở thành một đại biểu tự do, ông sẽ để ngỏ khả năng thay đổi lựa chọn trên lá phiếu của mình.
"Tôi sẽ trung thành với Ted Cruz và kiên định ủng hộ ông ấy cho đến khi tôi thấy không còn hy vọng gì nữa. Khi đó, theo như tôi hiểu, tôi có thể dành phiếu bầu của mình cho người khác và tôi hy vọng Cruz sẽ thông cảm".
Những người trung thành của đảng Cộng hòa đang chuẩn bị đối mặt với một trận chiến cam go, không chỉ để đề cử ra một ứng viên đại diện cho đảng mà còn nhằm bảo vệ các giá trị cốt lõi của đảng. Các thành viên có thế lực trong đảng Cộng hòa phản đối mạnh mẽ Trump vì ông không đại diện cho các giá trị mang tính bảo thủ về kinh tế - xã hội của đảng, đặc biệt là đối với các vấn đề y tế, thương mại hay vai trò của chính phủ trong cuộc sống.
Ông Trump đã xây dựng chiến dịch tranh cử dựa trên những phát ngôn chống lại nhóm người có thế lực của đảng Cộng hòa cũng như cam kết xây dựng một bức tường dọc theo biên giới với Mexico để ngăn chặn người nhập cư bất hợp pháp, tạm thời áp đặt lệnh cấm người Hồi giáo vào Mỹ và khôi phục nền tảng sản xuất của đất nước.
Cuộc đấu tại đại hội đảng sẽ là một bài kiểm tra sống còn đối với chiến dịch vận động tranh cử của ông Trump mà cho đến nay vẫn né tránh các giá trị cơ bản truyền thống của đảng Cộng hòa. Những đối thủ của ông gồm thượng nghị sĩ Ted Cruz và Thống đốc bang Ohio John Kasich đang nỗ lực vận động các đại biểu để ngỏ khả năng thay đổi sự lựa chọn ứng viên trong trường hợp họ được phép trở thành đại biểu tự do tại đại hội đảng.
Bất hòa
nhung-nguoi-co-the-quyet-dinh-van-menh-cua-donald-trump-1
Một đại biểu đội mũ hình con voi, biểu tượng của đảng Cộng hòa, tại đại hội toàn quốc của đảng này hồi tháng 8/2012. Ảnh: EPA
Tại mỗi bang, chủ tịch đảng Cộng hòa và hai ủy viên Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa, gồm một nam và một nữ, tự động được chọn làm đại biểu dự đại hội toàn quốc của đảng. Tiếp đó, đảng Cộng hòa tại mỗi bang sẽ sử dụng những quy trình khác nhau để chọn ra số đại biểu còn lại.
"Họ là cơ sở của đảng", chủ tịch đảng Cộng hòa ở bang Michigan Ronna Romney McDaniel cho biết. "Các đại biểu này không phải là nhóm người có thế lực. Họ là cơ sở. Và tôi cho rằng đang tồn tại mối bất hòa lớn giữa hai nhóm kể trên".
Trong bộ trang phục thể thao với những chiếc mũ tự làm cùng những chiếc áo khoác gắn nhiều hàng khuy trang trí, các đại biểu đảng Cộng hòa tụ họp 4 năm một lần. Họ có thể là bất cứ ai, từ các nghị sĩ cho đến những bà nội trợ. Nhiều bang sử dụng các đại hội nhỏ để chọn đại biểu và không ít người trong số họ là những nhà vận động lâu đời của đảng Cộng hòa, cũng như các quan chức dân cử.
Chủ tịch đảng Cộng hòa ở bang Virginia John Whitbeck cho hay không phải tất cả đại biểu đều yêu thích ứng viên mà họ cam kết ủng hộ trong vòng bỏ phiếu đầu tiên tại đại hội.
"Thành phần các đại biểu ở bang chúng tôi gồm hai cựu thống đốc, một cựu tổng chưởng lý, các thượng nghị sĩ và hạ nghị sĩ của bang, các lãnh đạo đảng, các nhà tài trợ lớn nhỏ", Whitbeck cho biết.
Ở các bang khác, ví dụ như Illinois, một số đại biểu được chọn ra tại các cuộc bầu cử sơ bộ. Tại bang Ohio, nơi trao tất cả các đại biểu cho người thắng trong vòng bầu cử sơ bộ, ứng viên chiến thắng có quyền chọn ra danh sách các đại biểu tham dự đại hội đảng.
Jim Carns, hạ nghị sĩ ở bang Alabama, nơi các đại biểu được chọn trong vòng bầu cử sơ bộ, đã đăng ký làm đại biểu cho ông Trump vào mùa thu năm ngoái, thời điểm mà nhiều người vẫn xem sự trỗi dậy của ông trùm bất động sản New York trong cuộc đua kiếm tấm vé vào Nhà Trắng chỉ là một hiện tượng nhất thời.
Jim Carns tuyên bố trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng sẽ không quay sang ủng hộ ứng viên khác tại đại hội đảng. Song, ông hiểu rõ rằng phe của ông Trump cũng như các đối thủ sẽ nỗ lực rất nhiều để tranh giành đại biểu.
Khi các đại biểu được phép thay đổi sự lựa chọn ứng viên trên lá phiếu, một số tiếng nói thế lực của đảng Cộng hòa có thể đưa ra khả năng đề cử một ai đó thậm chí không tham gia tranh cử tổng thống, chẳng hạn Chủ tịch Hạ viện Mỹ Paul Ryan. Tuy nhiên, 14 đại biểu đảng Cộng hòa màReuters phỏng vấn đều bác bỏ phương án này.
"Tôi sẽ rời bỏ đảng Cộng hòa nếu họ làm như vậy", Strang nói. "Nếu chúng tôi muốn Paul Ryan, chúng tôi sẽ chọn ông ấy. Tôi thì không ghét Paul Ryan nhưng ông ấy đâu có tranh cử".
Về phần mình, Ryan cho biết ông cũng không hứng thú với việc làm tổng thống.
 
 
Blogger Templates